Ca sĩ Đức Tuấn: Trong một chuyến lưu diễn, tôi "tậu" được chiếc quần khá hài lòng, đến mức phải hạ quyết tâm không mặc nếu không phải dịp quan trọng.

Tham gia chương trình Festival Huế, cả đoàn tranh thủ tham quan Thành Nội, tôi mới chịu "khai trương" chiếc quần "tủ" của mình.

Không thể đếm hết những bậc cầu thang của Thành Nội, đó là lý do tôi đang đi thì nghe "sẹt" một cái! Biết là cái gì đó "nguy hiểm" vừa diễn ra, nhưng tôi chủ quan, cho là chuyện nhỏ, nên yên tâm leo tiếp.

Đến khi thấy... mát mát, tôi nhẹ nhàng chưa tay ra phía sau, thì đứng tim vì toàn bộ nội y đã phơi bày trước bàn dân thiên hạ. Sốc nhất là chiếc quần lại rách một đường từ trái qua phải!

Tôi đành mượn 4 cái túi của chị em trong đoàn đeo vào 4 bên để chữa cháy. Cũng may trời thương, đúng lúc đó thì đổ mưa, nên ai nấy đều cắm cúi chạy, không để ý đến  hoàn cảnh trớ trêu của tôi.

Ca sĩ Nghi Văn: Trong chương trình "Quà tặng trái tim", theo yêu cầu của đạo diễn, tôi sẽ mặc chiếc quần trắng quấn khăn voan dài từ trong cánh gà ra đến sân khấu.

Hùng hổ bước ra giữa sân khấu thì tôi bị... giật ngược trở lại đến mức suýt té. Thì ra phân nửa chiếc khăn voan đã được cuộn tròn trong ngổn ngang dây điện và đạo cụ. Thế là tôi đành đứng như trời trồng, với hình ảnh của một búp bê vô thần.

Trong chương trình "Chào xuân" quay cho đài truyền hình gần đây, tôi tiếp tục điêu đứng vì trang phục. Đạo diễn yêu cầu tôi mặc áo dài, nhưng lịch quay quá sát, không chuẩn bị kịp, nên tôi phải mượn áo dài của MC.

Vấn đề là người tôi quá khổ so với bộ áo dài duyên dáng đó, đến mức mỗi lần giơ tay lên, cúc áo lại bung ra.

Đảm bảo sự an toàn, tôi đành hát trong thư thế không cử động, mặc cho đạo diễn đứng ngoài quát tôi phải diễn tự nhiên, sao thiếu chuyên nghiệp vậy. Sau chương trình này, tôi bắt đầu có biệt danh "Chuối hát".

MC Anh Quân

Là "út", nên bao nhiêu sự cưng chiều của gia đình đều dành hết cho tôi. Tuy nhiên, từ ngày khăn gói vô Nam lập nghiệp, tôi phải tự lo cho mình, từ những việc nhỏ nhặt nhất, thậm chí quần áo bị bung chỉ, đứt khuy tôi cũng tự khâu vá. Làm mãi rồi cũng quen, tôi bắt đầu tự tin với nghề "tay trái" của mình.

Hậu quả của sự tự tin: Trong một chương trình truyền hình trực tiếp, tôi chọn chiếc áo bắt ánh sáng sân khấu nhất (đã được tôi "mông má" lại bộ cúc) để diện. Có điều, thời điểm đó người mập ú, nhưng tôi vẫn tham lam ních bằng được chiếc áo vào. Mọi việc tưởng như yên ổn, cho đến màn  hoành tráng nhất, camera cận và hậu đều chĩa vào tôi, thì 4/6 chiếc cúc áo hùa nhau... "nhảy" ra sân khấu.

Tôi quá sốc, không còn đầu óc để chữa cháy, chỉ cảm thấy người cứng đơ, mặt mũi đỏ như gấc. Sau vụ đó, tôi vĩnh biệt chiếc áo cưng của mình, và dĩ nhiên là vĩnh biệt luôn nghề "tay trái" không có chứng chỉ!

Duy Mạnh

Là người hâm mộ thể thao, lần đầu tiên được đứng hát trước rất nhiều nữ cầu thủ bóng rổ ở sân vận động Nhổn, tôi hăng  hái và hát sung hết cỡ. Trong tiếng mưa vỗ tay của chị em, tôi cảm nhận rõ mình đang là trung tâm của không gian đó.

Để tăng tính "ép phê" và kéo gần khoảng cách với chị em, tôi vừa hát vừa nhảy từ sân khấu xuống khán đài. Chân chạm đất cũng là lúc nghe khuy thắt lưng của tôi bị đứt.

Hôm đó tôi mặc chiếc quần jeans cạp trễ, đến khi không có thắt lưng thì nó... trễ tới mức làm tôi không còn mặt mũi nào để nhìn thiên hạ.

Khán giả vỗ tay, la ó, còn mặt tôi tái mét, mồ hôi vã ra ướt sũng cả chiếc áo. Để vớt vát chút duyên trong tình huống hết sức vô duyên đó, tôi đành thẳng thắn xin lỗi khán giả, nhất là khán giả nữ, và xin phép được... kéo quần lên hát tiếp!

Ca sĩ Hồng Ngọc (Nhóm 5 Dòng Kẻ)

Chúng tôi có hiệu may "ruột", thợ may thuộc nằm lòng số đo của từng thành viên, nên thường chỉ cần đem vải đến là chúng tôi có bộ trang phục vừa khít, mà không cần qua công đoạn "đo đạc".

Như thường lệ, đúng giờ diễn tôi đến thẳng sân khấu, trang phục diễn đã có thành viên khác đi lấy. Tuy nhiên, lần này thì gặp ngoại lệ: Sau tour lưu diễn Mỹ, ngoại hình chị em tương đối bình ổn, riêng tôi có vấn đề về... trọng lượng, mà vẫn vô tư không phát hiện ra. Đó là lý do vẫn số đo cũ, mà còn tới 10 phân nữa tôi mới kéo được chiếc đầm duyên dáng của mình lên. Không còn thời gian về thay trang phục, tôi đành chữa cháy bằng cách "ép" Khánh Linh đổi bộ cánh cho mình. May mắn là tôi mặc vừa, còn Linh thì rộng thùng thình.

Ra đến sân khấu, một tay Linh cầm micro, một tay... giữ váy trông khá... màu mè. Tệ nhất là Linh bị một số khán giả hiểu nhầm là "điệu quá thể". Sau chương trình, nhóm phạt tôi phải khao một chầu khá "nặng". Tất nhiên, có hai người trong nhóm "không thể nuốt nổi"!.

Theo Đẹp

Tag :